Chíp Bé :Tại sao tóc mẹ lại bạc thế?
Chíp Lớn: Cứ mỗi lần con hư,ko nghe lời mẹ là tóc mẹ lại bạc thêm
Chíp bé: Thế sao tóc bà ngoại bạc?
Chíp lớn: 😓
Đừng bao giờ cố gắng yêu lại người cũ. Vì yêu một người mình từng yêu cũng giống như việc đọc lại quyển sách mình đã từng đọc. Bạn đã biết trước nó sẽ kết thúc như thế nào. Và cái kết thúc ấy sẽ không bao giờ thay đổi!...
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vui Cười. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vui Cười. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2012
Thứ Năm, 6 tháng 12, 2012
Chuyện ngày xưa - chuyện ngày nay...
Chuyện kể rằng:
Một chú Ếch bị cột ngang eo ếch treo lủng lẳng cạnh lòng son của một anh Vẹt Son. Nhìn Vẹt, Ếch thắc mắc:
-Chẳng biết phận tui ra sao chớ nhìn anh thấy anh đẹp và sung sướng quá!
Vẹt cười khà khà run run cái mỏ quẹo:
-Giả đấy, giả tất! Họ tô son rồi thả tui vào lòng son thôi!
Ếch vẫn thắc mắc :
-Anh đến đây trước chắc biết được phận tui sẽ ra sao?
Vẹt tiếp:
-Anh vẫn cứ bị cắt cổ lột da như họ hàng ba đời nhà anh thôi!
Ếch ngây ngô:
-Tại sao?
Vẹt
: trong tay NGƯỜI, hễ thấp cổ thì phải bé miệng, còn không thì phải
biết “học tập theo NGƯỜI, làm theo NGƯỜI và quan trọng nhất là nói theo
NGƯỜI” chớ như thấp cổ mà to mồm kiểu họ hàng nhà anh là chết chắc!
Ếch vẫn khăng khăng: “tui thà chết vinh hơn phản bội giống nòi!”
Nhìn
thẳng vào mắt Ếch, Vẹt lớn tiếng: “đừng chỉ nghe mà tin vào tiếng nói
của NGƯỜI , mà phải biết nó phát ra từ đâu, trong hoàn cảnh nào! Có bao
giờ anh thấy một chú Vẹt được xổ lồng , cởi trói mà quay đầu lại đứng
cạnh NGƯỜI mà ca ngợi NGƯỜI chưa?”.
Nói xong Vẹt lại tiếp tục cất cái giọng cười đểu thấy ghét.
Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2012
Thứ Hai, 15 tháng 10, 2012
Chủ Nhật, 7 tháng 10, 2012
Sức Chịu Đựng
Tại
Đức có một nhà hàng kỳ lạ. Ông chủ nhà hàng ra thông báo rằng: “Ai có
thể chịu đựng được những trò tinh quái mà nhà hàng bày ra thì sẽ được 1
tuần ăn miễn phí”. Quả thật, quái chiêu câu khách này cực kỳ hiệu quả,
và nhà hàng đã thu được những món lớn mà chưa phải bỏ ra bất kỳ bữa ăn
miễn phí nào.
Ngày nọ, có một ông già người Việt Nam nhỏ bé bước vào nhà hàng. Nhân viên ở đây đón tiếp ông trên cả mức nhiệt tình, mời ông ngồi vào bàn hạng VIP với thái độ cực kỳ lịch thiệp, và rồi để ông chờ liền 4 tiếng đồng hồ. Thường thì các vị khách nước ngoài sẽ cáu giận, thậm chí sẵn sàng bỏ ra một món tiền nào đó để nhanh nhanh biến khỏi nơi này. Nhưng ông già Việt Nam thì khác, ông vẫn tươi tỉnh, gật gù theo tiếng nhạc, lại còn “ư ử” hát theo, khoái chí lắm. Cho đến khi chủ nhà hàng mất hết kiên nhẫn, đành phải cho nhân viên bê thức ăn ra.
Ông già Việt Nam đã gọi món tôm hùm, nhân viên bưng ra 2 con tép xíu xiu trên một cái đĩa to gần bằng cái mâm. Gọi món salad thì toàn là rau, củ không tươi bỏ lổn nhổn trong một cái tô sành rưới đầy tương ớt gần hết hạn. Ông chủ nhà hàng những tưởng sẽ làm ông già người Việt phát khùng lên. Nhưng không, ông già vẫn bình thản ăn ngon lành.
Giật mình về sức chịu đựng kỳ diệu của ông già người Việt, ông chủ nhà hàng quyết định sử dụng tuyệt chiêu thứ ba. Ông già người Việt đang ngồi ăn bình thường, bỗng cái ghế lắc lư rồi sụp xuống, mũi ông đập vào thành bàn đau điếng, còn cái bàn tự nhiên nghiêng qua nghiêng lại đổ hết cả nước vào người ông. Cứ như vậy đến gần 10 phút. Ông chủ nhà hàng xoa tay đắc ý, chắc mẩm rằng ông già người Việt sẽ nhanh chóng nổi điên lên, nếu không thì cũng xám cả mặt mày mà chịu thua. Nhưng khi bàn ghế dừng lại, cả ông chủ lẫn nhân viên nhà hàng tròn xoe mắt, há hốc miệng ngạc nhiên: trên ghế, ông già bé nhỏ vẫn ngang nhiên hút thuốc, mặt không hề mảy may suy suyển
Quá choáng trước khả năng chịu đựng phi thường của ông già, ông chủ nhà hàng đích thân mang hóa đơn đến trao tận tay cho người hùng vĩ đại, trong thâm tâm hi vọng với số tiền khổng lồ này, sẽ làm ông già nhảy dựng lên, nhưng không, ông già người Việt mỉm cười ý nhị, rút hầu bao ra trả rồi lịch sự bước ra khỏi nhà hàng. Đến nước này thì ông chủ nhà hàng đành cúi rạp mình chịu thua và tặng 1 tuần ăn miễn phí cho ông già người Việt.
Câu chuyện này nổi tiếng đến mức một hãng truyền hình danh tiếng đã làm hẳn cả sê-ri phim về ông già người Việt. Một cuộc phỏng vấn, phóng viên hỏi lý do vì sao ông có sức chịu đựng diệu kỳ đến như vậy, ông già cười hỉ hả, xoa tay, trả lời:
•Chỉ cần các bạn tới Việt Nam thì biết. Hằng năm, vào dịp giáp Tết, ra ga chờ mua vé tàu, chen chúc ngột ngạt hàng mấy ngày trời mới mua được một cái vé, so với trong nhà hàng có máy hát, có ghế ngồi, có điều hòa nhiệt độ, cho tôi ngồi 4 tiếng chứ 40 tiếng tôi cũng ngồi được.
Còn mấy cái chuyện gọi tôm mang tép ở Việt Nam là chuyện thường ngày. Rau ở đây không tươi, nhưng còn an toàn hơn chán vạn lần ở quê tôi. Thế nên, tôi ăn ngon lành lắm, ăn không cần suy nghĩ gì cả. Đang ăn mà bàn ghế trồi lên hụp xuống thì có khác gì đi xe trên quốc lộ, thậm chí ở đây êm và thú vị hơn. Còn có một chuyện tôi muốn nhắn nhủ ông chủ nhà hàng là “máy chém” ở chỗ các ông còn non tay lắm. Các ông phải sang Việt Nam, đến thăm chùa Hương ở Hà Tây vào mùa lễ hội ấy, các ông sẽ được tận mắt chứng kiến những cái “máy chém” chính hiệu để mà học tập...
Ngày nọ, có một ông già người Việt Nam nhỏ bé bước vào nhà hàng. Nhân viên ở đây đón tiếp ông trên cả mức nhiệt tình, mời ông ngồi vào bàn hạng VIP với thái độ cực kỳ lịch thiệp, và rồi để ông chờ liền 4 tiếng đồng hồ. Thường thì các vị khách nước ngoài sẽ cáu giận, thậm chí sẵn sàng bỏ ra một món tiền nào đó để nhanh nhanh biến khỏi nơi này. Nhưng ông già Việt Nam thì khác, ông vẫn tươi tỉnh, gật gù theo tiếng nhạc, lại còn “ư ử” hát theo, khoái chí lắm. Cho đến khi chủ nhà hàng mất hết kiên nhẫn, đành phải cho nhân viên bê thức ăn ra.
Ông già Việt Nam đã gọi món tôm hùm, nhân viên bưng ra 2 con tép xíu xiu trên một cái đĩa to gần bằng cái mâm. Gọi món salad thì toàn là rau, củ không tươi bỏ lổn nhổn trong một cái tô sành rưới đầy tương ớt gần hết hạn. Ông chủ nhà hàng những tưởng sẽ làm ông già người Việt phát khùng lên. Nhưng không, ông già vẫn bình thản ăn ngon lành.
Giật mình về sức chịu đựng kỳ diệu của ông già người Việt, ông chủ nhà hàng quyết định sử dụng tuyệt chiêu thứ ba. Ông già người Việt đang ngồi ăn bình thường, bỗng cái ghế lắc lư rồi sụp xuống, mũi ông đập vào thành bàn đau điếng, còn cái bàn tự nhiên nghiêng qua nghiêng lại đổ hết cả nước vào người ông. Cứ như vậy đến gần 10 phút. Ông chủ nhà hàng xoa tay đắc ý, chắc mẩm rằng ông già người Việt sẽ nhanh chóng nổi điên lên, nếu không thì cũng xám cả mặt mày mà chịu thua. Nhưng khi bàn ghế dừng lại, cả ông chủ lẫn nhân viên nhà hàng tròn xoe mắt, há hốc miệng ngạc nhiên: trên ghế, ông già bé nhỏ vẫn ngang nhiên hút thuốc, mặt không hề mảy may suy suyển
Quá choáng trước khả năng chịu đựng phi thường của ông già, ông chủ nhà hàng đích thân mang hóa đơn đến trao tận tay cho người hùng vĩ đại, trong thâm tâm hi vọng với số tiền khổng lồ này, sẽ làm ông già nhảy dựng lên, nhưng không, ông già người Việt mỉm cười ý nhị, rút hầu bao ra trả rồi lịch sự bước ra khỏi nhà hàng. Đến nước này thì ông chủ nhà hàng đành cúi rạp mình chịu thua và tặng 1 tuần ăn miễn phí cho ông già người Việt.
Câu chuyện này nổi tiếng đến mức một hãng truyền hình danh tiếng đã làm hẳn cả sê-ri phim về ông già người Việt. Một cuộc phỏng vấn, phóng viên hỏi lý do vì sao ông có sức chịu đựng diệu kỳ đến như vậy, ông già cười hỉ hả, xoa tay, trả lời:
•Chỉ cần các bạn tới Việt Nam thì biết. Hằng năm, vào dịp giáp Tết, ra ga chờ mua vé tàu, chen chúc ngột ngạt hàng mấy ngày trời mới mua được một cái vé, so với trong nhà hàng có máy hát, có ghế ngồi, có điều hòa nhiệt độ, cho tôi ngồi 4 tiếng chứ 40 tiếng tôi cũng ngồi được.
Còn mấy cái chuyện gọi tôm mang tép ở Việt Nam là chuyện thường ngày. Rau ở đây không tươi, nhưng còn an toàn hơn chán vạn lần ở quê tôi. Thế nên, tôi ăn ngon lành lắm, ăn không cần suy nghĩ gì cả. Đang ăn mà bàn ghế trồi lên hụp xuống thì có khác gì đi xe trên quốc lộ, thậm chí ở đây êm và thú vị hơn. Còn có một chuyện tôi muốn nhắn nhủ ông chủ nhà hàng là “máy chém” ở chỗ các ông còn non tay lắm. Các ông phải sang Việt Nam, đến thăm chùa Hương ở Hà Tây vào mùa lễ hội ấy, các ông sẽ được tận mắt chứng kiến những cái “máy chém” chính hiệu để mà học tập...
Thứ Năm, 20 tháng 9, 2012
Thứ Năm, 16 tháng 8, 2012
Nghe - Hiểu - Truyền đạt
Chiều nay nó vô tình chứng kiến một cuộc đấu võ mồm thật hấp dẫn ( hấp dẫn ở chỗ người chửi chửi rất là ghệ thuật
).
Rồi thì khoảng 20 phút sau nó lại được xem miễn phí một bộ phim võ
thuật ...Việt Nam...( xem cũng miễn phí lun ...hihi...)....
Sau một thời gian phơi nắng đứng nghe và xem, cộng thêm khoảng 10 phút để nghe ngống thu thập thông tin từ mọi người xung quanh, Nó rút ra được kết luận sau:
Sai lầm lớn nhất mà đa số người Việt Nam ta mắc phải là Nghe một nửa
Hiểu một phần tư và... Kể gấp đôi...
Sau một thời gian phơi nắng đứng nghe và xem, cộng thêm khoảng 10 phút để nghe ngống thu thập thông tin từ mọi người xung quanh, Nó rút ra được kết luận sau:
Sai lầm lớn nhất mà đa số người Việt Nam ta mắc phải là Nghe một nửa
Hiểu một phần tư và... Kể gấp đôi...
Nghe - Hiểu - Truyền Đạt
Chiều nay nó vô tình chứng kiến một cuộc đấu võ mồm thật hấp dẫn ( hấp dẫn ở chỗ người chửi chửi rất là ghệ thuật
).
Rồi thì khoảng 20 phút sau nó lại được xem miễn phí một bộ phim võ
thuật ...Việt Nam...( xem cũng miễn phí lun ...hihi...)....
Sau một thời gian phơi nắng đứng nghe và xem, cộng thêm khoảng 10 phút để nghe ngống thu thập thông tin từ mọi người xung quanh, Nó rút ra được kết luận sau:
Sai lầm lớn nhất mà đa số người Việt Nam ta mắc phải là
Nghe một nửa
Hiểu một phần tư và... Kể gấp đôi...
Sau một thời gian phơi nắng đứng nghe và xem, cộng thêm khoảng 10 phút để nghe ngống thu thập thông tin từ mọi người xung quanh, Nó rút ra được kết luận sau:
Sai lầm lớn nhất mà đa số người Việt Nam ta mắc phải là
Nghe một nửa
Hiểu một phần tư và... Kể gấp đôi...
Thứ Tư, 11 tháng 4, 2012
Vì Sao Bạn Khóc
Chiều
nay nó ghé trạm y tế phường có ít việc, trong lúc ngồi đợi vị bác sĩ
trưởng trạm đi họp về, nó lang thang ra sân sau cho mát, nơi đây có vài
cây ăn trái, vài cái đu quay để phục vụ các bạn nhỏ.
Trong lúc lang thang nó đặc biệt chú ý đến hai bạn nhỏ ( một trai, một gái khoảng sáu, bảy tuổi gì đó)...nó ngồi cạnh chiếc xích đu của hai bạn nhỏ ấy và nghe ngóng...
Cậu bé hỏi cô bé" tại sao bạn khóc?, chỉ là khám bệnh thôi mà, bác sĩ sẽ nghe bằng ống nghe, và nhanh chóng giúp ta hết bệnh" _ nó nghe mà không khỏi buồn cười vì cậu bé mơi bây lớn mà đã biết cách jo janh người khác...( mai mốt thế nào cậu ta cũng là một tay "sát gái" cho xem) ...
Cô bé thút thít trả lời : " tớ vừa đi xét nghiệm máu về, bác sĩ dùng " cây dao" cắt vào tay tớ....
Nghe đến đây cậu bé bỗng òa khóc nức nỡ....Cô bé cuốn cuồn hỏi: " cậu bị sao thế? đau bụng à?"
Cậu bé nước mắt dàn dụa, nức nỡ trả lời: "Tớ không có đau bụng." mà vấn đề là lát nữa tớ đi xét nghiệm nước tiểu...
Cô bé nghe xong như con nai vàng ngơ ngát, còn nó và các người lớn ngồi đó có một trận cười đau cả bụng...
Ôi! đúng là con trẻ!!!...
Trong lúc lang thang nó đặc biệt chú ý đến hai bạn nhỏ ( một trai, một gái khoảng sáu, bảy tuổi gì đó)...nó ngồi cạnh chiếc xích đu của hai bạn nhỏ ấy và nghe ngóng...
Cậu bé hỏi cô bé" tại sao bạn khóc?, chỉ là khám bệnh thôi mà, bác sĩ sẽ nghe bằng ống nghe, và nhanh chóng giúp ta hết bệnh" _ nó nghe mà không khỏi buồn cười vì cậu bé mơi bây lớn mà đã biết cách jo janh người khác...( mai mốt thế nào cậu ta cũng là một tay "sát gái" cho xem) ...
Cô bé thút thít trả lời : " tớ vừa đi xét nghiệm máu về, bác sĩ dùng " cây dao" cắt vào tay tớ....
Nghe đến đây cậu bé bỗng òa khóc nức nỡ....Cô bé cuốn cuồn hỏi: " cậu bị sao thế? đau bụng à?"
Cậu bé nước mắt dàn dụa, nức nỡ trả lời: "Tớ không có đau bụng." mà vấn đề là lát nữa tớ đi xét nghiệm nước tiểu...
Cô bé nghe xong như con nai vàng ngơ ngát, còn nó và các người lớn ngồi đó có một trận cười đau cả bụng...
Ôi! đúng là con trẻ!!!...
Thứ Tư, 19 tháng 10, 2011
Chơi Khăm
Một
tay thợ săn vác súng từ khu rừng quốc gia đi ra thì bị tay kiểm lâm chặn
lại khám xét bao " chiến lợi phẩm " mà ông ta vừa săn được. Hắn thò tay
vào bao lôi ra một con Hạc, vạch đít con Hạc lên ngửi ngửi rồi bảo:
- Con Hạc này ở Nepal, ông có giấy phép đỏ không?
- Có! _ người thợ săn trình giấy. Vẫn chưa tha tay kiểm lâm lại lôi ra một con Ngỗng, vạch đít lên ngửi rồi nói:
- Con ngỗng này ở Cali, ông có giấy phép vàng không?
- Có! _ Người thợ săn trình giấy. Vẫn không tha, tay kiểm lâm lại lôi một con cò ra và ngửi đít:
- Con cò này ở Việt Nam, ông có giấy phép đen không?
- Có! Người thợ săn bực tức trình giấy. Vừa xem xong các giấy tờ trên, tay kiểm lâm khó chịu, cau mày, lẩm bẩm:
-Ông ở xứ quái nào mà giấy gì ông cũng có hết vậy?
Người thợ săn tức giận, nhưng cũng ráng kềm chế từ từ tuột quần đưa đít ra và bình tĩnh nói :
Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011
Thứ Năm, 18 tháng 8, 2011
Phụ Nữ Nên Lấy Chồng Khi Nào
1. Lúc phụ nữ 16 tuổi, nhất định không được lấy chồng vì lấy ai kẻ đó sẽ vào tù.
2. Khi 17 tuổi, phụ nữ đừng lo lấy chồng mà nên lo tìm trâu để bẻ gãy sừng, mặc dù sừng bẻ xong chả biết dùng làm gì.
3. Lúc 18 tuổi, phụ nữ được gọi là teen. Teen phải nhanh chóng trở thành hot girl chứ chớ dại hot chồng.
4. Khi 19 tuổi, phụ nữ thường xem phim truyền hình Hàn Quốc và phát hiện ra những ông chồng sau này đều bị ung thư. Vậy lấy làm chi cho mệt.
5. 20 tuổi, không xem phim Hàn Quốc nữa mà xem phim Mỹ. Phát hiện ra chồng phần lớn là tội phạm. Lấy sẽ ra tòa.
6. 21 tuổi chả xem phim Hàn, chả xem phim Mỹ mà xem phim Việt Nam. Bàng hoàng khi phát hiện ra lấy chồng nghĩa là sẽ có mẹ chồng. Mà mẹ chồng luôn luôn gian ác.
7. 22 tuổi, băn khoăn giữa chồng dễ thương và chồng đẹp trai. Cuối cùng không lấy ai cả.
8. 23 tuổi mê một chàng trai hát hay. Lúc sắp cưới mới ngã ngửa người khi biết phần lớn chàng hát nhép. Thế là hủy bỏ hôn nhân.
9. 24 tuổi yêu một chàng trai thông minh. Sắp cưới thì dừng lại, tự hỏi tại sao thông minh mà nghèo.
10. 25 tuổi yêu một chàng trai là con ông lớn. Sắp cưới thì tạm hoãn khi biết bạn mình yêu được một anh con ông lớn hơn.
11. 26 tuổi chả quen ai cả. Ngồi nhớ lại những mối tình học trò. Tự an ủi là tình học trò chả bao giờ thành công.
12. 26 tuổi rưỡi ngồi nhớ lại những mối tình sinh viên. Toát mồ hôi vì hồi đó suýt nữa sống thử.
13. 27 tuổi quen một anh hiền lành, gia giáo, con nhà tử tế. Định cưới thì ngần ngừ vì anh ấy không có nhà. Đó là chưa kể mấy lần đi phụ dâu cho đứa bạn, thấy cô dâu sau đám cưới đếm phong bì thường khóc.
14. 28 tuổi cương quyết lấy chồng. Nhưng đi đâu cũng gặp những đàn ông cương quyết không lấy vợ.
15. 29 tuổi gặp anh này thì chê già quá, gặp anh kia thì kêu trẻ quá. Những anh chấp nhận được thì có vợ rồi.
16. 30 tuổi quyết tâm gặp ai cũng lấy. Nhưng ai cũng bảo chỉ muốn làm bạn thôi, đừng vội vàng tiến xa hơn.
17. 31 tuổi tuyên bố hạnh phúc khi độc thân, sung sướng khi thấy bạn bè ly dị. Cười nhếch mép khi gặp những bạn trai gầy ốm ngày xưa.
18. 32 tuổi đi du lịch, học ngoại ngữ, xách cặp da. Nói tới nhân loại, đến thế giới, đến cải cách xã hội. Không nói tới chồng.
19. 33 tuổi lên chức trưởng phòng. Nhìn đàn ông nghiêm khắc. Cáu gắt với mùi thuốc lá, mùi rượu. Thích kem dưỡng da. Thích nghe nhạc Trịnh. Không thích đàn ông.
20. 34 tuổi. Ngồi bar một mình. Hút thuốc. Tự trả tiền rượu. Gặp đàn ông cười khẩy. Khuyên bạn bè ly dị chứ đừng chịu đựng.
21. 35 tuổi. Đi thẩm mỹ viện. Đẹp như hồi 18 tuổi. Yêu các chàng trai tuổi teen.
Ps/ sáng nay lang thang trên mạng tình cờ Chíp đọc được bài này, đọc xong mới biết vì sao các bạn nữ bây giờ lập gia đình rất trễ...ui tiếc gì đâu, phải chi đọc được sớm hơn thì hay wa
2. Khi 17 tuổi, phụ nữ đừng lo lấy chồng mà nên lo tìm trâu để bẻ gãy sừng, mặc dù sừng bẻ xong chả biết dùng làm gì.
3. Lúc 18 tuổi, phụ nữ được gọi là teen. Teen phải nhanh chóng trở thành hot girl chứ chớ dại hot chồng.
4. Khi 19 tuổi, phụ nữ thường xem phim truyền hình Hàn Quốc và phát hiện ra những ông chồng sau này đều bị ung thư. Vậy lấy làm chi cho mệt.
5. 20 tuổi, không xem phim Hàn Quốc nữa mà xem phim Mỹ. Phát hiện ra chồng phần lớn là tội phạm. Lấy sẽ ra tòa.
6. 21 tuổi chả xem phim Hàn, chả xem phim Mỹ mà xem phim Việt Nam. Bàng hoàng khi phát hiện ra lấy chồng nghĩa là sẽ có mẹ chồng. Mà mẹ chồng luôn luôn gian ác.
7. 22 tuổi, băn khoăn giữa chồng dễ thương và chồng đẹp trai. Cuối cùng không lấy ai cả.
8. 23 tuổi mê một chàng trai hát hay. Lúc sắp cưới mới ngã ngửa người khi biết phần lớn chàng hát nhép. Thế là hủy bỏ hôn nhân.
9. 24 tuổi yêu một chàng trai thông minh. Sắp cưới thì dừng lại, tự hỏi tại sao thông minh mà nghèo.
10. 25 tuổi yêu một chàng trai là con ông lớn. Sắp cưới thì tạm hoãn khi biết bạn mình yêu được một anh con ông lớn hơn.
11. 26 tuổi chả quen ai cả. Ngồi nhớ lại những mối tình học trò. Tự an ủi là tình học trò chả bao giờ thành công.
12. 26 tuổi rưỡi ngồi nhớ lại những mối tình sinh viên. Toát mồ hôi vì hồi đó suýt nữa sống thử.
13. 27 tuổi quen một anh hiền lành, gia giáo, con nhà tử tế. Định cưới thì ngần ngừ vì anh ấy không có nhà. Đó là chưa kể mấy lần đi phụ dâu cho đứa bạn, thấy cô dâu sau đám cưới đếm phong bì thường khóc.
14. 28 tuổi cương quyết lấy chồng. Nhưng đi đâu cũng gặp những đàn ông cương quyết không lấy vợ.
15. 29 tuổi gặp anh này thì chê già quá, gặp anh kia thì kêu trẻ quá. Những anh chấp nhận được thì có vợ rồi.
16. 30 tuổi quyết tâm gặp ai cũng lấy. Nhưng ai cũng bảo chỉ muốn làm bạn thôi, đừng vội vàng tiến xa hơn.
17. 31 tuổi tuyên bố hạnh phúc khi độc thân, sung sướng khi thấy bạn bè ly dị. Cười nhếch mép khi gặp những bạn trai gầy ốm ngày xưa.
18. 32 tuổi đi du lịch, học ngoại ngữ, xách cặp da. Nói tới nhân loại, đến thế giới, đến cải cách xã hội. Không nói tới chồng.
19. 33 tuổi lên chức trưởng phòng. Nhìn đàn ông nghiêm khắc. Cáu gắt với mùi thuốc lá, mùi rượu. Thích kem dưỡng da. Thích nghe nhạc Trịnh. Không thích đàn ông.
20. 34 tuổi. Ngồi bar một mình. Hút thuốc. Tự trả tiền rượu. Gặp đàn ông cười khẩy. Khuyên bạn bè ly dị chứ đừng chịu đựng.
21. 35 tuổi. Đi thẩm mỹ viện. Đẹp như hồi 18 tuổi. Yêu các chàng trai tuổi teen.
Ps/ sáng nay lang thang trên mạng tình cờ Chíp đọc được bài này, đọc xong mới biết vì sao các bạn nữ bây giờ lập gia đình rất trễ...ui tiếc gì đâu, phải chi đọc được sớm hơn thì hay wa
Thứ Năm, 12 tháng 5, 2011
Nghề Mới
Thời
buổi này không có tấm bằng lận lưng xin việc thật khó...chán...nhưng nó
không nản...Nó quyết định về miền tây học việc...rùi trở dzìa sì gòn
xin việc tiếp( nó vốn lì mà
)...
Và đây là việc mới của nó nà, nó làm một lúc hai "chóp" luôn ...
Đây là công việc chính của nó:
Bắp nóng đây....quẹo là lựa, quẹo là lựa ... ba ngàn một trái ba ngàn....nhanh tay thì còn chậm tay cũng còn luôn ....
Còn đây là công việc làm thêm ngoài giờ của nó nà
( mọi người đừng có gọi 113 tội nghiệp nó nhá!)
Ps/ Các bạn ghé mà hỏng thấy nó đâu biết nó đang đi làm nhé, còn thấy lâu hơn nữa thì biết là nó bị 113 tó rùi đó ...nhớ đi bảo lãnh nó dzìa nghen!
Và đây là việc mới của nó nà, nó làm một lúc hai "chóp" luôn ...
Đây là công việc chính của nó:
Bắp nóng đây....quẹo là lựa, quẹo là lựa ... ba ngàn một trái ba ngàn....nhanh tay thì còn chậm tay cũng còn luôn ....
Còn đây là công việc làm thêm ngoài giờ của nó nà
( mọi người đừng có gọi 113 tội nghiệp nó nhá!)
Ps/ Các bạn ghé mà hỏng thấy nó đâu biết nó đang đi làm nhé, còn thấy lâu hơn nữa thì biết là nó bị 113 tó rùi đó ...nhớ đi bảo lãnh nó dzìa nghen!
Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2011
Thứ Hai, 21 tháng 3, 2011
Tuần Mới
Thứ hai là ngày đầu tuần
Chíp hứa cố gắng ăn cơm
Thứ ba, thứ tư, thứ năm ngày nào cũng ăn canh bún
Thứ sáu rồi đến thứ bảy Chíp măm hủ tiếu nam vang
Chúc mọi người tuần mới thật dzui nha!
Trở lại thời đi xe đạp...chở và được chở như thế này...thì... quá dzui luôn!
Thứ Sáu, 16 tháng 7, 2010
Lời Trẻ Thơ
Hôm qua gia đình đứa bạn học đến nhà chơi, Chíp được một trận cười vỡ bụng bỡi cô bé carot ( 3 tuổi) con của bạn Chíp.
Chíp hỏi cà rốt- Con Có yêu mẹ không?
- Có, con yêu mẹ
- Thế con có yêu bố không?
- Có, con yêu bố
Im lặng một lát, carot hùng hồn phán tiếp:
- Con yêu cả hai đứa!!!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
Bài đăng phổ biến
-
Cậu hay bảo tớ là “cô bé đa sầu, đa cảm”, nào là hay nước mắt, sớm nắng chiều mưa... ...làm cho cậu mệt nhoài khi phải chạy theo cảm xúc c...
-
• Cậu biết không ? -Mỗi lần ai đó nhắc đến tên cậu -Tớ chỉ biết cười nhẹ.. -Và cố lờ đi... -Cái cảm giác đó.... • Tớ mong rằng.. -Đừng...
-
Sáng nay lang thang nghe được bài "Tiền" lời bài hát thế này, thấy cũng hay hay nên Chíp mang về đây chia sẻ cùng các bạn nà. ...
-
Chiều nay như đã hẹn, xong việc Nó chạy đến quán cà fe cùng bạn. Ngoài trời mưa lất phất, quán vắng khách thấy ớn ( nó thích thế, vì sẽ kh...